Quần áo trẻ em, bodysuit, Carter, đầm bé gái cao cấp, quần áo trẻ em nhập khẩu, TigerkidShop

TigerKidShop

Bạn có thể kết nối với TigerKidShop qua facebook: http://facebook.com/TigerKidsShop

Những người mẹ vô hình trong gia đình

Trang chủ > Nuôi dạy trẻ > Nuôi dạy con ngoan > Những người mẹ vô hình trong gia đình
 Những người mẹ vô hình trong gia đình - hình 1
Tác giả bên chồng và các con. Ảnh: huffingtonpost

Khi cha tôi trẻ hơn tôi bây giờ một chút, ông đã cố gắng tổ chức cho mẹ tôi một bữa tiệc bất ngờ. Mẹ tôi đã bước sang tuổi 30 cái tuổi được coi là lời tạm biệt với tuổi trẻ. Mặc dù bà chưa bao giờ quá quan tâm tới việc ấy nhưng tuổi 30 là một mốc vô cùng quan trọng trong cuộc đời. Khi ấy cha tôi (người trẻ hơn tôi của hiện tại 6 tháng ) muốn làm điều gì đó thật đáng nhớ để chia sẻ với mẹ.

Ông đã đặt rất nhiều công sức để chuẩn bị bữa tiệc thứ mà cả đời mẹ tôi cũng không nghĩ tới. Ông mời rất nhiều người tới để chia vui với mẹ tôi. Cha tôi tất nhiên không phải thành thạo trong lĩnh vực tổ chức tiệc vì thế đã giao hầu như toàn bộ khâu chuẩn bị thực phẩm cho một người khác đảm trách. Và ông chỉ phải làm một việc là đặt pho mát ở một hiệu bánh gần nhà.

Mẹ tôi là người rất thích ăn bánh pho mát. Và để tạo bất ngờ cho người bạn đời, ông đã đặt rất nhiều bánh pho mát với đủ các loại mùi vị. Bạn bè của ba mẹ tôi cũng sẽ mang tới bữa tiệc rất nhiều món ăn ngon họ tự làm để góp vui. Trẻ con sẽ đi chơi với mấy chị em tôi để mẹ và mọi người tận hưởng một bữa tiệc tuyệt vời.

Đó là kế hoạch khá tỉ mỉ của ông. Thế nhưng, đầu năm 1987 một dịch cúm khủng khiếp đã quét qua thành phố Pittsburgh. Buổi sáng ngày bữa tiệc diễn ra, sau khi nhận đủ số bánh đã đặt, những cuộc gọi từ khắp nơi bắt đầu đổ về điện thoại của ba tôi. Hầu như tất cả bạn bè của ông và con cái của họ đang mắc bệnh và không thể đến được. Cha tôi buộc phải hủy bỏ bữa tiệc, cha và mẹ đã kỷ niệm ngày sinh nhật thứ 30 của mẹ trong lặng lẽ. Họ đóng gói những chiếc bánh pho mát lại và cho vào tủ lạnh và giải quyết chúng trong một tháng sau đó.

Tôi không có nhiều ấn tượng về bữa tiệc hụt này. Lúc ấy tôi mới có 3 tuổi. Những gì tôi nhớ được là bố mẹ tôi đã cười rất nhiều. Tôi và chị gái được tặng chú ngựa trong bộ phim hoạt hình My Little Pony và nhà cửa thì sạch sẽ một cách bất thường.

Còn bây giờ, tôi cảm nhận thấy mình hiểu được một chút về bố mẹ. Tại sao khi bằng tuổi tôi, cha tôi đã khao khát làm một điều gì đó thật đặc biệt. Và tôi hiểu, tại sao khi ở tuổi đó, mẹ tôi một người phụ nữ với 3 mặt con lại muốn đi ra ngoài và mua cho mấy đứa con những món quà nhân ngày sinh nhật của bà.

Tôi hiểu cha tôi đã cảm thấy bất lực như thế nào khi không thể tổ chức cho mẹ một bữa tiệc đặc biệt chỉ dành riêng cho bà. Và tôi cũng hiểu điều đó đã có ý nghĩa với mẹ tôi như thế nào.

Nếu bạn đang phải ở nhà cả ngày, quẩn quanh với con cái và chuyện cơm nước, bạn gần như cô độc khi có chuyện bất trắc gì xảy ra. Có thể là bạn bị ốm, hay bị thương cũng có thể bạn mất đi ai đó mà bạn yêu thương. Điều duy nhất có thể giúp bạn là đối mặt với nó… Chẳng có điều gì tuyệt vời hơn khi bạn được ở bên các con và cùng làm thiệp với chúng trong một ngày kỉ niệm đặc biệt nào đó. Cách dễ nhất để bạn cảm thấy hạnh phúc là được nhìn các con bạn hạnh phúc. Đó là lý do tại sao ký ức của tôi về ngày sinh nhật của mẹ lại liên quan đến chú ngựa tím nhảy lộp cộp trên bàn ăn.

Khi sinh nhật thứ 30 của tôi sắp tới gần, tôi nhớ lại về chuyện này. Tôi nhớ về cha tôi. Tôi có thể tưởng tượng ra ông khi ở tuổi tôi trong bộ quần jean và áo thun trẻ trung. Ông đang cười rất tươi với 2 núm đồng tiền và đôi mắt rất sáng. Tôi có thể hình dung ra ông rõ nét như thể ông đang ở ngay trước mặt tôi. Đó không chỉ đơn thuần là hồi tưởng lại hình bóng của 25 năm về trước , đó là dấu ấn là hình ảnh người cha đã hằn in trong tâm trí tôi

Nhưng với mẹ, dù có cố vắt óc, tôi vẫn không tài nào tưởng tượng được rõ ràng như thế hình ảnh của bà khi 30 tuổi. Tôi nhớ bàn tay của bà khi lăn bột làm bánh và thả chúng một cách khéo léo vào chảo. Tôi nhớ chiếc nhẫn cưới của bà, nhớ tới cả phần cổ tay hay những chiếc móng tay như thể chúng đang ở ngay trước mặt. Tôi nhớ hình ảnh phía sau lưng mẹ vào một lần nào đó mẹ đang đi xuống vỉa hè với chiếc sao sơ mi dài che cả được cả chiếc túi sách. Sau đó, bà còn cho tôi tiền đi mua kem ở hàng kem dạo.

Tôi vẫn có thể hồi tưởng lại đôi chân trần của mẹ và khoảnh khắc khi bà bước qua một đàn kiến mà tôi đang quan sát. Đôi chân ấy giống đôi chân của tôi bây giờ. Tôi có thể thấy được hình bóng tôi ở mẹ khi nhớ lại cảnh bà cảnh cáo tôi không được trượt cầu thang xuống phòng khách. Tôi rất nhớ mái tóc bồng bềnh của mẹ bên bàn ăn nhưng không tài nào nhớ được khuôn mặt của bà. Tôi không thể lắp ráp những hình ảnh rời rạc ấy trong đầu tôi lại làm một. Mẹ dường như một sức mạnh vô hình được vun đắp bằng tình yêu, kỷ luật và bà hiện diện ở mọi lúc mọi nơi.

Tôi thường hay ngắm cha tôi. Đó là người đàn ông mà tôi yêu nhưng tỉnh thoảng ông lại đi tới một nơi bí mật được gọi là “công việc” để rồi biến mất một thời gian sau đó lại xuất hiện. Tôi không bao giờ phải tìm kiếm mẹ tôi. Tôi luôn tự tin rằng mẹ luôn ở bên, có lẽ không quá gần để tôi luôn nhìn thấy nhưng chỉ đâu đó quanh đây. Nếu tôi hét lên chắc chắn mẹ sẽ chạy tới và nếu tôi nghịch ngợm hay làm điều gì sai quấy mẹ sẽ lập tức có mặt để la rầy tôi. Nếu tôi đột nhiên sợ hãi hay có việc gì buồn tôi có thể chạy ngay lại và quấn mình trong vòng tay êm ái của mẹ. Những lời an ủi của mẹ một lần nữa lại vang vọng khắp tâm trí tôi. Tôi có thể nghe thấy giọng nói của mẹ nhưng không thể phân biệt được các từ. Những lời nói ấy như choán lầy tâm trí tôi, quyện chặt lấy hơi thở tôi và giúp tôi cảm thấy thật dễ chịu.

Những người mẹ vô hình trong gia đình - hình 2

Tôi luôn muốn trở thành một người mẹ cho tới khi tôi tan biến vào thế giới rộng lớn này. Ảnh: Ivillage

Ở tuổi 30, mẹ gần như vô hình với tôi. Và giờ đây khi tôi bước sang tuổi 30, giống như ba, tôi không biết chính xác mình nên làm điều gì. Mọi thứ cứ nhạt nhòa, và tôi biết điều đó. Tôi cũng đang trải qua cảm giác như ba tôi đã từng cảm thấy: bất lực. Bất lực khi muốn làm điều gì đó thật sự ý nghĩa. Tôi thật sự cảm thông cho cho cha.

Tôi tin rằng tôi cũng hiểu mẹ tôi. Nhưng với tôi bà luôn là một bí ẩn. Chuyện mẹ và tôi có gần gũi nhau hay tôi hiểu được mấy phần con người bà không phải là điều quan trọng vì dù có chuyện gì xảy ra tôi cũng không bao giờ hiểu và thông cảm được cho bà như cha tôi đã làm.

Và câu chuyện này khiến tôi cảm thấy gần hơn với tất cả những người mẹ trên thế giới. Bóng dáng họ luôn thấp thoáng đâu đây, dõi mắt trông theo những đứa con trên suốt chặng đường đời. Với những ông bố bà mẹ chỉ ở nhà và làm việc nội trợ, những đứa trẻ sẽ không trông ngóng khi họ đi đâu đó cũng như khi họ trở về vì chúng biết họ sẽ luôn ở đây, bên cạnh chúng. Tôi cảm thấy mình gần họ hơn nhưng đồng thời nó cũng dấy lên trong tôi một nỗi buồn sâu thẳm chẳng thể đặt tên.

Tôi cũng sẽ trở thành một người vô hình trong ký ức các con tôi. Hình ảnh mẹ trong chúng sẽ được thay thế qua năm tháng bởi những nếp nhăn và sự lão hóa. Nếu bắt tôi phải hình dung, trong ký ức tôi chỉ có hình ảnh mẹ của hiện tại. Mẹ có thể gầy hơn chút nhưng là bà của ngày hôm nay với chiếc kính quen thuộc. Đó không thể nào là mẹ tôi –  cô thiếu nữ 20 tuổi – những năm tháng tuổi trẻ mà mẹ đã từng đi qua.

Cô thiếu nữ ây chắc chắn tôi không bao giờ biết. Tôi cảm thấy rất buồn khi mình đã không được biết một phần cuộc đời rất đẹp của mẹ tôi. Có lẽ chỉ có tôi như thế. Có lẽ tôi là đứa con duy nhất tự lấy mình làm trung tâm và không bao giờ để ý tới điều gì khác. Tôi nhìn thấy điều ấy trong mắt những thiên thần còn đang ẵm ngửa của tôi khi chúng còn đang chăm chú nhìn tôi. Nhưng bây giờ chúng chỉ vụt liếc quá khi tôi nhắc nhở chúng rửa tay hay treo áo khoác khi vào nhà.

Có thể việc không lấy lại được quá khứ khiến tôi bực mình, nhưng cũng có thể việc trở nên một người mẹ vô hình mới làm tôi thấy phiền muộn. Điều tôi rất sợ nhất là khi tôi thực sự ra đi, ký ức về tôi trong các con chỉ còn lại là giọng nói ấm áp.

Và trong khi tôi đang tưởng nhớ con người trẻ trung trong quá khứ đã qua của tôi, tôi lại cảm nhận được niềm vui từ trong những giọt nước mắt. Tình yêu thương sâu sắc, sự nhân từ sẽ sống mãi. Tôi đã luôn muốn điều đó. Yêu cho tới khi tôi tan biến vào thế giới rộng lớn này, và tình yêu ấy sẽ tiếp tục mang tới niềm vui cho tất cả những trẻ em và tất cả mọi người. Để mọi nỗi buồn và khổ đau đều tan biến.

Tôi luôn muốn trở thành một người mẹ vì điều đó.

Hoàn ChâuTheo HPYeutretho/Seatimes

 

 

  • Xem tiếp bài viết về Nuôi dạy con ngoan

  • 15 điều người lớn nên biết về trẻ em 15 điều người lớn nên biết về trẻ em   Ảnh minh họa: Internet Sau đây là những ngộ nhận của người lớn về trẻ em: 1. Trẻ không biết nhiều thứ Thực ra trẻ em rất thông minh. Có lúc trẻ còn đưa ra những câu hỏi mà người lớn không trả lời được. 2. Trẻ muốn bạn ...Xem tiếp
  • 3 hoạt động giúp bé nhút nhát tự tin hơn 3 hoạt động giúp bé nhút nhát tự tin hơn Ảnh minh họa Internet. 1. Một môn thể thao tự vệ Cha mẹ không nên nhầm “thể thao tự vệ” với thể thao tấn công, vì thế, nên cho bé học karaté hơn là judo bởi vì đứa trẻ đang thiếu lòng tin vào chính mình sẽ không bị đặt ...Xem tiếp
  • 3 cách để dạy con lòng nhân ái 3 cách để dạy con lòng nhân ái   Lòng nhân ái là điều tôi muốn dạy cho con gái mình. Ảnh minh họa: Internet.   Tôi đã nghĩ nhiều về điều đó khi theo dõi chàng đầu bếp người Ý Luca trong Master Chef  - Vua đầu bếp Mỹ mùa thú 4 vừa qua. Luca đã sẵn ...Xem tiếp
  • Lòng tốt là cho đi một miếng bơ khi thi Master Chef Lòng tốt là cho đi một miếng bơ khi thi Master Chef   Luca cùng các giám khảo trong Master Chef - Vua đầu bếp Mỹ. Ảnh: Fox Trong suốt quá trình theo dõi cuộc thi Master Chef – Vua đầu bếp Mỹ - mùa thứ 4 vừa qua, tôi đã luôn dõi theo sự tiến bộ của chàng đầu bếp tới ...Xem tiếp
  • “Bố mẹ quá bận với chiếc điện thoại đến quên cả con” “Bố mẹ quá bận với chiếc điện thoại đến quên cả con”   Ảnh minh họa: Internet  Gần đây tôi đã trò chuyện với rất nhiều đứa trẻ về việc trở thành nhà văn và đặt ra những mục tiêu trong cuộc sống. Tuy nhiên, khi tôi nói với bọn trẻ rằng cuốn sách của tôi giúp mọi người suy nghĩ về ...Xem tiếp